Ngày đăng

Đẩy lùi thoái hóa sau 10 năm mắc bệnh viêm – thoái hóa khớp gối

Bac Dung LCT

Đẩy lùi thoái hóa khớp sau 10 năm mắc bệnh

Vượt qua chặng được dài đến với vùng đồi núi miền trung du, chúng tôi tìm đến nhà Bác Nguyễn Thị Dung – 62 tuổi tại Thị trấn Lam Sơn – Thọ Xuân – Thanh Hóa vào một buổi chiều chủ nhật, khi con trai và con dâu của Bác đang hối hả tấp nập cắt tóc cho khách, còn bác đang bồng cháu ở đầu hè. Tiếp đón chúng tôi như hẹn trước Bác rất vui mừng và phấn khởi. Anh em chúng tôi được Bác chia sẻ nhiều câu chuyện vui từ thời Thanh niên xung phong của Bác và câu chuyện về trải nghiệm điều trị bệnh thoái hóa khớp, viêm khớp gối của Bác mới những tháng vừa qua, từ việc đau không thể đi lại, tự mình vận động.

“Tôi đi bộ đội năm năm 20 tuổi, cái năm 1974 miền Nam còn chưa được giải phóng, lúc ấy Pháp vừa rút quân được không lâu, thì lại đến lượt Trung Quốc lại tấn công 2 quần đảo Hoàng Sa với Trường Sa của mình. Thỉnh thoảng tôi cũng hay nhớ lại, thời đó hay còn được gọi là nữ thanh niên xung phong, xuất ngày hát cái bài hát Cô gái mở đường ra đi cứu nước…ấy. Cái thời ấy vừa vui vừa buồn vừa hào hùng lắm. Chúng tôi vận chuyển lương thực cho các chiến sĩ ngoài đảo để chiến đấu, lúc nào rảnh được chút thì mọi người đều quây quần bên nhau bày trò cười cho quên đi nỗi nhớ nhà, nhưng những lúc nghe thấy tin báo có chiến sĩ hy sinh thì cả đội lại ôm nhau khóc. Đến đầu xuân 1975 thì miền Nam giải phóng hoàn toàn chúng tôi chia tay nhau vè chiến khu hoàn thành nốt thời gian nghĩa vụ. Năm 1978 tôi về nhà, lấy chồng rồi sinh con, làm vườn ruộng linh tinh. Đến năm 1987 tôi bắt đầu đi bán rau ở Chợ Mục Sơn – thị trấn Lam Sơn. Vài năm trở lại đây tôi bắt đầu thấy đau nhức đầu gối, tối tối đi chợ về là nhờ cháu trai bóp chân cho một lúc mới thấy hết đau. Thấy tỉnh trạng bệnh cũng có nặng lắm đâu vẫn đi lại được nên tôi không có đi khám. Một thời gian sau đi lại khó khăn hơn, ngồi xuống đứng lên phải có người kéo lên, xương kêu lạo xạo; lưng cũng đau nữa, đi toàn phải gù lưng xuống, cứ thẳng lưng lên là lại thấy đau. Thế là anh Chinh anh ý đưa tôi đi bệnh viện khám (anh Chinh – con trai bác Dung), kết quả là thoái hóa cột sống, viêm khớp gối. Tôi nghỉ bán rau cũng được 3 năm rồi, tìm đến hết các phương thuốc mà mọi người chỉ, nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Tôi uống và chích nhiều thuốc tây, đến nỗi cơ thể gầy ốm. Con cái cứ bảo mẹ ăn đi cho khỏe, mà người có bệnh, uống hết thuốc này sang thuốc khác, cháu cũng không trông được, buồn đến nỗi có ăn có ngủ được à.

Nhưng may sao, con trai tôi có đứa bạn bán thuốc ở trên phố, mỗi lần về quê chúng nó cũng hay tụ tập với nhau. Thấy tôi bệnh vậy, liền bảo hôm tới cháu lên cháu gửi thuốc về cho anh Chinh, bác cứ uống xem sao, cháu thấy cái thuốc đó được lắm. Cậu ý gửi về cho tôi 4 hộp Long Cốt Tiên, tôi uống thấy êm hẳn. Tôi uống liên tục hơn 3 tháng thì thấy bệnh đỡ 90%, chỉ thỉnh thoảng ê ẩm tý. Bạn anh Chinh khuyên giảm liều xuống 4 viên, uống tháng nữa là ổn. Cách đây 1 năm tôi đã đi bán rau trở lại, ngồi xuống đứng lên mà không sao cả, cháu cũng đã bế được rồi. Bố mẹ nó bận nhiều việc, nhiều lúc không ai trông, may sao giờ khỏe mạnh trông hộ thằng bé cho hai vợ chồng nó” Bác vừa mỉm cười vừa chia sẻ.

Đó là những dòng chia sẻ chân thật của Bác, ngồi nghe câu chuyện của Bác mà cảm xúc của chúng tôi cũng nâng nâng theo. Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc với Bác thì trời cũng đã gần trưa, đến giờ phải tiếp tục cuộc hàng trình. Bác phấn khởi giữ chúng tôi ở lại ăn cơm cùng gia đình, nhưng chúng tôi đành khất bác lần tới.

Chúng tôi lên đường với những câu chuyện, với những niềm vui nho nhỏ, thật ý nghĩa.

Chúc bác luôn khỏe mạnh,

Leave a Reply

Be the First to Comment!

Notify of
avatar
wpDiscuz